四十二章经 là gì?
四十二章经 [Sì shí èr Zhāng jīng] có nghĩa là Kinh Bốn Mươi Hai Chương do Phật thuyết, là văn bản Phật giáo Trung Quốc đầu tiên, được dịch vào năm 67 SCN bởi Ca-diếp Ma-đằng 迦葉摩騰|迦叶摩腾[Jia1 ye4 Mo2 teng2] và Trúc Pháp Lan 竺法蘭|竺法兰[Zhu2 fa3 lan2] (Dharmaraksha).
Nghĩa của từ 四十二章经 trong tiếng Việt
Kinh Bốn Mươi Hai Chương do Phật thuyết, là văn bản Phật giáo Trung Quốc đầu tiên, được dịch vào năm 67 SCN bởi Ca-diếp Ma-đằng 迦葉摩騰|迦叶摩腾[Jia1 ye4 Mo2 teng2] và Trúc Pháp Lan 竺法蘭|竺法兰[Zhu2 fa3 lan2] (Dharmaraksha)
Cách đọc và ghi nhớ 四十二章经
四十二章经 được đọc là Sì shí èr Zhāng jīng, gồm 5 chữ Hán và thuộc nhóm cụm từ. Nghĩa chính trong tiếng Việt là “Kinh Bốn Mươi Hai Chương do Phật thuyết, là văn bản Phật giáo Trung Quốc đầu tiên, được dịch vào năm 67 SCN bởi Ca-diếp Ma-đằng 迦葉摩騰|迦叶摩腾[Jia1 ye4 Mo2 teng2] và Trúc Pháp Lan…”.
Cập nhật nội dung gần nhất: .